Hurt …

Người hp nhất là ng không fảj chứng kiến ng mình yêu thương nhất trên dời rời bỏ mình

mãi mãi

 

bỗng nhiên đau …

 

có lẽ cuộc sống của mình k còn bao lâu

 

chán nản , mất ngủ …

 

rồi tự ngồi suy ngẫm

 

23 năm chả làm dc gì nên hồn …

 

lúc nào cũng làm ng khác buồn , làm ng khác khóc , làm ng khác đau …

 

nếu ai hỏi tgiớ của mình màu gì … mình sẽ trả lời là màu den …:)

 

thật sự k làm dc gì nên hồn sao

 

12 năm học trg vòng tay bố , vòng tay mẹ , k dầy dủ nhưng hp

 

rồi thì sao …

 

nếu bik trc ngày ấy  mình dã bên bố nhìu hơn

 

nếu bik trước ngày ấy mình dã nên thân hơn

 

sau đó cuộc dời chỉ tuột dốc k phanh

 

bảo sẽ cố nhưng k thể .. thật sự k thể …

 

đôi khi thèm lắm những thứ bình dị ngày xưa ..

 

ghen tị lắm vs mọi ng …

 

mà mình dòi hỏi j cao sang sao ?!

 

chỉ mong 1 lần dc bố dưa đến trường thi DH

 

mong 1 lần dc bố hỏi han : ” làm bài dc k kon ?”

 

day dứt dã 5 năm rồi …

 

đôi lúc mệt mỏi với thực tại ..

 

nhưng chết sẽ dc gì …

 

mẹ già  em nhỏ ai sẽ lo …

 

bgiờ mình chưa làm dc gì nhưng sau này thì sao …

 

nếu k vướng bận mình dã ra đi thanh thản..

 

dầu mình mún nổ tung lên rồi …

 

cuộc sống của 1 đứa tật nguyền chẳng dễ dàng :))

 

lắm kẻ cạnh khoé sao k xin dc việc làm :))

 

là kẻ lúc nào cũng bảo thương yêu mình như em dấy

 

sao k là mình nhỉ ?

 

xã hội này liệu mấy ai chấp nhận 1 kẻ tật nguyền ..

 

hay ra dường chỉ toàn là ánh mắt soi nói … những tiếng xì xầm…

 

dù mình có bik làm ngta cũng chả nhận :))

 

đơn giản vì mình = dc như ngta

 

nực cười

 

tôi k fảj con ng sao …

 

hay tôi bị chính các ng tước mất quyền dc làm ng

 

khốn nạn thay cho cái gọi là giúp dỡ ng khuyết tật hoà nhập cộng đồng

 

dối trá cả thôi

 

* cười *

4 thoughts on “Hurt …

  1. sao nn co chuyen lai ko bao em? nn quen minh da hua gi voi em roi ah? Dung chiu dung 1 minh, dung khoc 1 minh
    Hua vs em roi lai khong thuc hien dc, chang le e ko dang de nn tin cay vay sao?
    Em ghet nn. Nhung e ghet ban than minh hon

  2. nn, chị à, cảm xúc của chị em không thể hiểu được vì em chưa trải qua..
    thực sự thời gian qua , em không tốt chút nào…

    Tật nguyền là sao? em ko hề biết điều đó… Thật là tệ :((

    Còn về bố, chị gãy cố sống sao cho bố chị thanh thản và có thể yên tâm.

    Em thật sự chỉ có thể nói đc thế thôi, có thêểem còn quá nhỏ để hiểu được những chuyện chị phải trỉa qua nhưng hãy mạnh mẽ lên nhé.

    Em luôn ở cạnh chị🙂

  3. sao bây h em mới đọc đc bài này của nn chứ…em nói điều này nn đừng giận

    thật ra ngày hôm đó khi gặp nn lần đầu tiên , em cũng có giật mình khi nhìn thấy tay của nn như thế…em ko dám biện minh đó là phản xạ của con người nhưng sau đó em đã thấy mình thật vớ vẩn và ngu dốt khi làm điều tệ hại đó

    hơn bất cứ điều gì , em biết trái tim của nn cực kì ấm áp . nn đã ko nề hà gì mà chăm sóc cho em như 1 đứa em ruột ngay từ lần đầu gặp mặt của chúng ta , nn lo lắng cho em , em biết lúc đó nn cũng ko mang nhiều tiền lắm nhưng nn lại ko hề để em đói hay đẻ em phải thiếu thốn khi lần đầu vào đó…điều đó càng làm em thấy mình tệ hại hơn nn àh

    còn ng mà , thiếu chỗ nọ bù chỗ kia là quy luật rồi…em biết em đc cùng mọi ng mơ vào ngày 7/5 ấy cũng là do sự đánh đỏi với sức khỏe của em sau này

    1 đứa nhìn bề ngoài rất khỏe mạnh , tròn vo ,mập ú nhưng liệu có ai ngờ đc bên trong lại mang 1 căn bệnh thật sự là khó chữa và dai dẳng

    hôm nay em buồn chán nên vô tình seach thử căn bệnh của em…kết quả ra thật ko ngờ còn vượt xa so với em tưởng tượng…em ko ngờ bệnh của mình cũng có thể cướp đi tính mạng của con ng như thế…và ngẫm lại có lẽ em may mắn vì đã phát hiện bệnh sớm…chỉ cầu mong rằng cơ thể em sẽ ko có xuất hiện việc nhờn thuốc…nếu ko sẽ còn thế nào nữa thì em ko chắc nữa…ẹệ miễn dịch vốn đã yếu lắm rồi…nếu còn nhờn thuốc đến mức phải dùng thuốc ức chế miễn dịch…có lẽ em phải sống trong phòng vô trùng mất :))

    nhưng nn àh , nếu chúng ta cứ ở đây than thân rồi hối tiếc thì sẽ bỏ qua rất nhiều rất nhiều những điều tuêệt vời những cơ hội mà chúng ta có thể nắm bắt ở ngoài kia

    chẳng phải KyuMin của chúng ta 1 thời tự kỉ , 1 thời đau khổ nay đã khổ tận cam lai rồi đó sao …chúng ta đã có thể tin tưởng vào người khác thì sao lại ko tin tưởng vào mình chứ…khổ tận cam lai , em tin điều này thế nên nn àh…hãy tin cùng em nhé

    ngày ấy em thấy kì lạ khi ko thấy bố nn , em đã nghĩ chắc là bác đi làm nhưng thực sự trong 1 phút giây , em cũng đã nghĩ rằng bác ko còn…sau đó thì xua ý nghĩ ấy ra khỏi đầu mình…có lẽ linh cảm của con ng là 1 đieuf kì lạ đến đáng sợ nn àh

    em tin chắc nn sẽ hiểu mình cần làm gì , cần cố gắng vì điều gì nên em sẽ ko nói mấy câu đại loại như hãy can đảm lên để bác đc thanh thản…blah blah…

    em chỉ nói rằng : em tin nn làm được

    nn àh : em yêu nn …rất nhiều

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s